Chuyển đến nội dung chính

CHỒNG CŨ

CHỒNG CŨ
(8.6.2016)

Một năm vài ba bận
Chồng cũ ghé thăm con
Và lần nào cũng hỏi
Bằng cái giọng buồn buồn
Sao em cứ ở vậy?
Sao không lấy chồng đi?
Vợ chỉ cười nói nhỏ
Lấy chồng để làm gì
Anh cứ vui duyên mới
Đừng lo nhiều cho em
Biển ngàn năm sóng vỗ
Đâu phải bởi xa thuyền
Nếu em đi bước nữa
Em thương con mình thôi
Gọi người dưng là bố
Chắc gì chúng sẽ vui
Mẹ con em vẫn sống
Vẫn đầy đủ thương yêu
Bình yên em gìn giữ
Đâu chỉ một sớm chiều
Nếu em lấy chồng mới
Tình cảm phải chia đôi
Rồi lo thêm người khác
Con mình sẽ thiệt thòi
Duyên số rồi anh ạ!
Anh đừng tự trách mình
Chỉ cần con hạnh phúc
Em bằng lòng - hy sinh
Chiều đông hun hút gió
Chồng cũ vội đi rồi
Hiu hắt căn nhà nhỏ
Xa dần tiếng ''Bố ơi!''
(Sưu tầm )


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

LẠC CON

LẠC CON (PVC - 28.9.2017) Đi làm về ba lại ghé cổng trường. Ghé cổng trường nhưng không tìm thấy con. Không tìm thấy con ba lại quay về nhà. Về đến nhà lại chưa thấy con về. - Hơi lo lắng - Không tìm thấy con ba lại xuống cổng trường. Đến cổng trường ba tìm không thấy con. Không thấy con ba lại quay về nhà. Quay về nhà thì cái nhà vắng tanh. - Xanh mặt và Xanh lòng - Không tìm thấy con ba lại xuống cổng trường. Tìm tới tìm lui ba lại không thấy con. Cái mặt tái ngắt định gọi giáo viên. Ai ngờ con thấy kêu ba bất ngờ. - Ôi thôi tạm ổn và về với con -

THÀNH PHỐ VIỄN VÔNG

THÀNH PHỐ VIỄN VÔNG (PVC - 27.9.2016) Hôm qua thành phớ nước ta Gọi là hòn ngọc thật là viễn vông Chỉ cần một buổi mưa giông Biến thành hồ nước như sông thiên hà Bao nhiêu xe máy và nhà Chìm trong biển nước thật là đáng thương Đáng thương thân phận dân thường Bao nhiêu phí, thuế phố phường đã thu Thế mà dân phải chổng khu Ngâm trong "nước ngọc", lưng gù kéo xe Kéo luôn một lũ, một bè Quăng ngay xuống nước dân đè, dân đi. Q.Nôm, 27.9.2016